Sau khi làm lành với Khánh Chi mình cảm thấy vô cùng hạnh phúc. Bên cạnh đó khi nghe Khánh Chi kể về việc Khôi từng gọi điện cho cậu ấy thì khi về đến nhà mình suy nghĩ rất nhiều. Vậy là Khôi đã từng tìm mình rất cực khổ? Không biết trong bốn năm qua cậu ấy sống ra sao? Chuyện của cậu ấy với Trà My như thế nào? Mình thật sự rất tò mò.
Mình mở điện thoại, sau vài phút lưỡng lự mình quyết định nhắn tin cho Trà My: “Chào em, chị là Nhật Hạ! Không biết em còn nhớ chị không?”
Mình hồi hộp chờ đợi nhưng mười phút trôi qua vẫn không có tin phản hồi. Chắc con bé ấy không thèm trả lời đâu. Đối với nó có khi mình chả bằng con ruồi. Mình quyết định bỏ cuộc và lôi Laptop ra để xử lý công việc. Đang lướt lướt xem một số Email giới thiệu mặt bằng ở Hà Nội thì bỗng:
“Ting Ting”
Không ngờ Trà My nhắn tin lại: “Chị chưa chết hả? Công nhận trốn giỏi thật.”
“Chị muốn nói chuyện với em, không biết em có sẵn lòng?”
“OK thôi, tui cũng đang muốn gặp chị.”
Và thế là chiều hôm đó, mình và Trà My có một cuộc hẹn ở quán cà phê gần nhà em ấy.
Trà My đi một mình, trông cô bé vẫn xinh đẹp như xưa, ánh mắt cao ngạo không hề thay đổi. Chỉ có mái tóc dài đã được cắt ngắn và nhuộm màu nâu khói. Mình bước đến, ngồi đối diện với cô bé.
Thấy mình Trà My hơi nhướn mày: “Có vẻ bây giờ cuộc sống của chị khá tốt?”
“Cũng ổn, còn em? Em đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-ha-dau-mua/192236/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.