Khánh Chi mấp máy: “Cậu... cậu nghe nãy giờ?”
Mình gào lên: “Rốt cuộc là sao? Cậu hãy nói rõ cho tôi!”
Khánh Chi xua tay rối rít: “Cậu đừng tin lời Quân, tớ không có làm gì cả?”
Mình sấn tới trước hai tay nắm lấy vai Khánh Chi. Mắt mình nhìn thẳng vào mắt cậu ta rồi cất giọng run run: “Cậu hãy thành thật với tôi một lần có được không? Tôi đã làm gì sai mà cậu nỡ đối xử với tôi như thế?”
Mình vừa quệt nước mắt vừa nói tiếp: “Thực sự tôi không tài nào hiểu nổi, tôi vẫn luôn chân thành với cậu, cho dù mất danh dự, mất tương lai, mất cả mối tình đầu vì cậu nhưng tôi vẫn mở lòng mình một lần nữa với cậu. Tôi vẫn lựa chọn tha thứ... vậy mà... tại sao... tại sao cậu lại... làm thế? Tại sao cậu lại ngang nhiên ngủ với người yêu tôi như vậy? TẠI SAO?”
“Cái gì?” Quân cất giọng đầy sửng sốt.
Khánh Chi nhìn Quân đầy bối rối, khuôn mặt nó trở nên xanh lét như tàu lá. Chợt cô nàng gạt tay mình ra rồi nói: “Giờ phút này cậu tìm hiểu mọi chuyện để làm gì? Dù sao cậu và anh Nam cũng đã có con với nhau. Cậu hãy xem như tất cả là quá khứ đi. Anh Nam tốt với cậu như thế cậu còn đòi hỏi gì nữa?”
“Đứa bé không phải con của anh Nam!”
Cả Quân và Khánh Chi đều sững sờ khi nghe điều mình vừa thốt ra.
Khánh Chi chợt bật cười, cô nàng cười rũ rượi. Giọng cười có chút gì đó vừa chua xót vừa đau đớn. Cười dứt nó nhìn mình rồi nói:
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-ha-dau-mua/1405346/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.