Tuấn thì ghét Hùng nên cắp cặp đi làm không chịu đưa Tú đi qua đấy, tôi với mẹ cùng cá Linh đưa nó sang đấy bằng taxi,mà số con Tú đúng xui, Hùng đi đâu từ đêm qua đến giờ chưa về, chỉ có mẹ hắn ta ở nhà, cũng chẳng buồn tiếp đãi chúng tôi gì cả, dặn dò mấy câu rồi chúng tôi đi về,quay lại thấy con Tú đứng một mình cũng tội tội.
Mấy ngày đầu vắng con gái cưng mẹ chồng tôi buồn lắm, mặt mày buồn so à, ăn cũng ít hơn mọi ngày nữa, chỉ có con cá Linh là phè phỡn, ăn uống coi bộ ngon miệng, vui hẳn ra, chả hiểu nổi nó làm sao nữa..
Thoắt cái đã hơn một tuần từ hôm dẫn cá Linh đi xét nghiệm, tôi để ý nó không có biểu hiện gì lo lắng, ngược lại nó tự tin lắm.
- - Chị Hiền, làm gì đó, lau phòng à?
Tôi vẫn làm mà không thèm ngước nhìn nó:
- - Nhà nhiều rác quá nên phải lau, phải dọn.
- - Ừ, lau đi, dọn đi, dọn cho sạch để ít bữa mẹ em còn vào mà ngủ, mà cái phòng thiết kế kiểu này em không vừa bụng chút nào, em sẽ thay đổi toàn bộ mới được, nhất là chỗ này nè (nó chỉ lên mảng tường trống) nhất định em sẽ phóng một tấm hình gia đình thật to lên, trong ảnh anh Tuấn sẽ một tay bế con, một tay ôm em, sao, thấy có giống một gia đình hạnh phúc không chị?
Tôi nhếch mép cười sự hoang tưởng của nó đã đến mức độ không thể cứu chữa:
- - Giống, nhưng tao nghĩ mày đứng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-thoi-hien-dai/187241/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.