Ba đập bàn:
- - Tú, có đúng không?
Nó run run, môi giật giật, ấp úng:
- - Không phải đâu ba. Con bị oan..
Tuấn:
- - Mày đừng có chối, chuyện sờ sờ ra trước mắt vậy rồi, mày tin tao báo công an cho họ điều tra không hả? Mẹ mày, sao tao lại có đứa em khốn khốn nạn như mày chứ.
Mẹ chồng liền bênh Tú:
- - chỉ là một tờ giấy thì chứng minh được gì, con vợ mày cũng đâu phải dạng vừa, biết đâu nó tự làm rồi đổ thừa cho con nhỏ thì sao.
- - Mẹ nói vậy là sao, chẳng lẽ con tự mình làm hại con mình hả mẹ, mẹ nói chuyện lý lẽ chút đi. Còn Tú, hôm mày đưa thuốc có cả anh tuấn ở đấy, mày oan chỗ nào? Mày ghét tao, tao biết, nhưng đứa bé là cháu ruột mày, nó có tội tình gì hả Tú, lương tâm mày bị chó tha rồi hả?
Tú bà đáp lại:
- - Con ai thì có trời mới biết, đứa bé giờ không còn mày muốn nói sao chả được?
Trần đời tôi chưa thấy con nào ngang ngược mà mất dạy như con Tú bà này, nó mà mở miệng thì tôi chỉ muốn lấy dép mà vả vô cái mõm nó vài cái cho bớt khẩu nghiệp. Người gì mà xấu nết hết phần thiên hạ.
- - Mày nói cho đàng hoàng nghe.
- - Ba mẹ đừng tin nó, nó nói nó đi công tác thật ra là đi hú hí với trai đó, không chừng cái thai là con thằng khác, nó sợ bị phát hiện rồi làm cho sảy thai để vu oan giá họa cho con,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-thoi-hien-dai/187239/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.