Có tiếng bước chân rồi cánh cửa được mở, người con trai ấy bước vào với nụ cười mừng rỡ, tôi không dám nghĩ rằng đó là một chữ duyên..
- - Tỉnh rồi hả?
- - Đây là..?
- - Nhà tôi, em thấy trong người sao, còn mệt lắm không? Bác sĩ nói em bị cảm lạnh, cần nghỉ ngơi, tôi nhờ giúp việc nấu cháo tía tô rồi, để tôi xuống múc lên cho em.
- -Hùng, mấy giờ rồi? Tôi phải về, để ba mẹ tôi mong.
Tôi vén chăn ra, ôi mẹ ơi, tôi mặc cái quái gì đây?
- - Cái gì đây? Đồ tôi đâu? Đừng nói là anh thay cho tôi nghe.
Hùng nói nhẹ tênh:
- - Ừ.
- - Hả, anh thay. Tôi giết anh..
Hùng bật cười:
- - Tôi đùa, tôi đùa, là dì thay cho em đó.. Chưa có sự cho phép, tôi đâu dám manh động.
Tôi nghe thế mới thở phào.. Liếc anh ta, làm tôi hoảng hồn hà.
Hùng hai tay đút trong túi quần, đến bây giờ tôi mới có dịp nhìn kỹ anh ta, người khá cao, gương mặt cũng có thể nói là đẹp.
- - Giờ là chiều rồi, tôi đã gọi cho hai bác, nói là em ở lại đây chơi một hôm, em định về để hai bác thấy bộ dạng của em như vậy sao?
Tôi gục đầu, cười nhạt, không hiểu vì sao nước mắt lại rơi:
- - Hùng? Anh đã yêu ai thật lòng chưa?anh có thể nói cho tôi biết có phải đàn ông vốn rất vô tình?
Hùng từ từ nhàn nhã ngồi xuống cái ghế cạnh giường, rồi tự nhiên mà đưa tay tém những sợi tóc của tôi đã từ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-thoi-hien-dai/1477950/chuong-24.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.