Nghi đang làm mấy con cá chép, vừa suy nghĩ về những lời Lan nói hai hôm qua.
Lan nói Hạnh là con của bà tư với ông hai Hưng. Chuyện này Lan chỉ biết họ là tình cũ của nhau và có với nhau một đứa con là Hạnh vì Lan sau khi chết đã nhìn thấy họ nói chuyện về Hạnh, sau đó lôi nhau ra sau vườn hú hí. Nhưng ngoài ra, Lan cũng chẳng hề rõ sự tình trong câu chuyện này ra làm sao.
Cô đang suy nghĩ bâng quơ, thì có một bàn tay đặt lên vai cô. Nghi giật mình, thò tay vô túi móc bùa.
"Thiên địa chứng, tà ma tiêu tan, pháp lệnh tuân hành. Xuất!" Nói rồi cô ném bùa vô người đằng sau.
Nhưng một hồi lâu chẳng có động tĩnh gì, Nghi mới mở to từ từ quay lại nhìn thì nhận ra đó là cậu cả Thiên.
"Mày làm gì dậy, Nghi? Giữa thanh thiên bạch nhật mày muốn yếm cậu à?" Cậu nhìn cô ánh mắt tỏ ra bức xúc, khó ưa.
"Trời ơi cậu ơi, cậu hết cái để mần rồi hay sao dậy? Mà đeo con từ sáng tới giờ... Còn làm con tưởng cậu là con tinh đầm sen không chớ. Bực bội hà, tốn má nó một lá bùa rồi." Cô tức tối quay đi ngồi xuống làm cá tiếp.
Thiên khẽ thở dài, đi ra ngồi chòm hổm trước mặt cô.
Cậu nói: "Nội tao nói, nội thích mày, muốn mày gả cho cậu, này chịu không? Sẵn đây này nói cậu có căn nên muốn mày dạy cậu tài phép." Cậu nói mà như ra lệnh.
Nghi điếng người nhìn cậu.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-thay-phap-nha-ba-ho/3722818/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.