“Toàn lũ điên, ngon thì tự làm đi. Tụi tao giữ chân được chúng nó rồi thì mấy người phải tự thu lưới chứ? Định ngư ông đắc lợi chắc?”. Nhất liếc mắt sang hướng Đại đang đứng, gã miệng thì cằn nhằn còn tay vẫn đang bóp chặt ngăn máu. Gã hất mặt ra hiệu cho đám Nhị Tam đi về phía mình, nói ngắn gọn tức là chúng rút lui lấy lùi làm tiến. Sáu người tấn công nhóm Nhi cũng sứt đầu mẻ trán chứ chả lành lặn gì, tên Nhị phải lùi về hướng tên Tam để dìu hắn đang nằm lăn lóc trên đất đến hướng gã Nhất. Bên phía Ngần, ba tên trên mình vết thương chằn chịt máu đổ ướt đẫm quần áo y phục. Cả ba tên đều đứng chẳng vững nên đành dựa vào nhau khập khiễng tiến về đám đồng bọn, Hoàng Minh và Ngần cũng muốn dành thời gian phục sức điều chỉnh lại nhịp thở đều đặn nên chẳng ra tay làm gì. Ngay khi vừa dứt trận chiến kịch liệt, Hoàng Minh liền lao về phía Nhi ôm lấy cô vào lòng, cậu lau đi vết máu trên miệng Nhi, mắt liếc lên xuống quan sát xem cô còn bị thương chỗ nào khác hay không, nhưng căn bản là ngoài vết trên mặt ra không có gì đáng kể.
“Bục mặt ra đánh rồi lại lòi ra mấy tên này là sao nữa? Cái gì tới thì tới luôn đi, chết tiệt!”. Ngần cằn nhằn, cô đến đứng cạnh Nhi, mặt mày máu me nhem nhuốc tới khó coi, chuyện lần này đúng thật ảnh hưởng đến quá nhiều người.
“Thôi được rồi, chúng ta cũng nên dứt điểm chuyện này ở đây. Cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3555465/chuong-57.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.