Vì nhớ lại câu chuyện tuổi thơ đó mà cậu đã tìm được một lỗ hỏng, khi nhỏ thì có thể khó khăn nhưng bây giờ thì khác. Cậu cố gắng nhìn qua khe hở xem phía dưới có ai hay không, đáng quan ngại là chẳng có ai cả. Phòng bếp hiu quạnh chẳng thấy lấy được một bóng người, bây giờ có vào trong bằng đường này thì thể nào cũng bị phát hiện, cậu đành lắp lại khe hở đợi thời cơ khác.
“Không có ai ở dưới hết”. Cậu hai nói, giọng tỏ ra sự thất vọng.
“Đành vậy, đợi một chút đi rồi tính tiếp. Vào đây đi, ngồi đó chốc nữa chưa kịp cứu vợ cậu ra thì thành con khô rồi”. Ngần lùi sang một bên, chừa lại một khoảng trống cho cậu hai.
Lặng đi không biết là bao lâu, cậu hai và Ngần cũng mệt mỏi rồi gần như ngủ được một giấc.
“Đúng là phí giờ thật chứ, cậu xem coi giờ hồi sức rồi không ấy xông thẳng vô nhà đi rồi có gì tính sau. Chứ ngồi há miệng chờ sung như này mệt còn hơn đánh với mấy con sói hôm qua”. Ngần vừa nói xong câu liền đứng phắc dậy tạo ra tiếng lộp cộp, cậu hai quay sang định nói gì đó rồi bỗng thấy một dáng nữ quen thuộc chạy ra. Định kéo Ngần ngồi xuống nhưng không kịp, dáng hình người đó đứng lại. Vừa quay mặt lên nhìn vào hai người thì cậu phát hiện, người đó không ai khác chính là Sen. Sen tỏ vẻ hốt hoảng nhìn hai người, nó cứ hất hất cái đầu vào phía nhà chính, nhẹ đưa tay lên mặt giả vờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3391315/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.