“Nàng muốn trốn cũng chẳng được, trừ phi để ta hút hết dương khí… Hahahahah”. Lại một lần nữa tiếng cười vang vọng khắp nơi, giọng nó móp méo không ổn định. Như những tiếng la hét tạo thành chữ. Nhi rụt rè đứng dậy thì như bị đạp ở phía sau ngã nhào về phía trước, cơn đau điếng đến từ phần hông phía sau trực trào lên khắp người Nhi.
Chớp mắt một cái Nhi lại có thể nhìn từ hướng của mình, cô quay đầu để nhìn tứ phía. Cô muốn biết người đang nói là ai, cô hét rất lớn câu nói “Ông là ai”
“Ai? Ai nhỉ? Hahahahah. Ai cũng được, chỉ cần nàng biết. Ta là người biến đổi nàng, hahahaha”.
Giọng cười vang vọng trầm khàn vọng lên từ cõi âm ti đáng sợ. Nhi đứng phắc dậy trong bóng tối, cô chỉ tay xung quanh hét lên. Lòng Nhi bây giờ vô cùng gợn sóng, thân thể Nhi cũng theo đó không rét mà run.
“Ông ra đây, tại sao nhất định phải chọn tôi?”.
Sau câu hét đó, một thân hình mờ ảo gớm ghiếc lộ ra khắp nơi như phân thân để bao quanh cô. Nhi hoảng loạn chạy đi né khắp nơi theo bản năng, thứ gớm ghiếc nhầy nhụa với cái đầu xương xẩu. Các mảng thịt y hệt trong tình trạng phân hủy mà thối nát rồi mục rửa rớt ra từng mảng. Đôi mắt thì đen láy như sắp rơi ra bên ngoài, chiếc mũi bị thiếu đi nên chỉ còn sót lại là một cái lỗ sâu hun hút. Cái miệng chỉ còn mỗi hàm răng nhọn hoắt không khép lại được, từ cổ của gã thì chỉ có xương
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3391312/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.