Nhi giật mình quay qua phía sau nhưng lại chẳng có gì cả, không một ai xuất hiện trong phòng ngoài cô. Cũng phải, cô đã đóng cửa cẩn thận đến như vậy chẳng lẽ lại có ai vào được. Chắc đấy là ảo giác mà thôi, có lẽ nhiều ngày nay cô phải chịu đựng mấy thứ quái dị nên mới sinh ra những suy nghĩ linh tinh vặt vãnh. Ngọc bội trong người cô bỗng sáng lên một màu sẫm. Chưa dừng ở đó, Nhi lại thấy trước mắt mình là một bàn tay to lớn đang đặt ở vai cô. Nó mờ ảo nhưng cũng rất rõ rệt, lúc mờ lúc rõ thật khó tin. Chớp mắt một cái, Nhi lại thấy phía sau xuất hiện một tên nam nhân mặc xiêm y xám, đầu mang một khăn vấn màu đen. Khuôn mặt thanh tú xanh xao có vài phần hao hao giống cậu hai, có điều người này trông có chút trưởng thành và vô cảm hơn cậu hai gấp mấy lần.
Nhi như bị trời trồng, cả người cứng đờ như khúc gỗ. Khoé mắt rưng rưng có mấy giọt lệ chờ sẵn đang sắp trào ra bờ má mềm mại. Cô cúi đầu mà không dám nhìn nữa, mấy giọt lệ cũng theo đó mà rơi vào bàn tay của Nhi, cũng chẳng biết lý do sao vì sao cô lại ngước lên một lần nữa. Người đàn ông mờ nhạt vẫn đứng ở đó. Nhưng bây giờ anh ta đang nhìn cô, có vẻ khuôn mặt thì không một biểu cảm. Nhưng đôi mắt lại như muốn nói gì đó, rồi anh ta xoay người hướng thẳng ra cửa phòng, tay thì giơ lên cứng ngắc chỉ ra bên ngoài. Nhi lập
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-dau-cua-quy/3391310/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.