Có thể thấy, bức họa đã được vẽ bằng cả tấm lòng. Người trong tranh có dáng người cao dỏng, dung mạo đẹp đẽ, mày kiếm mắt sáng, hờ hững nâng mắt nhìn gì đó; khí chất trời sinh. Tuy chỉ là dáng vẻ thiếu niên đang ở độ mười bốn, mười lăm tuổi nhưng lại có thể trông thấy phong tư tuyệt mỹ của ngày sau. Người này, Khương Hành quen thuộc hơn ai cả.
Khuôn mặt Thẩm Chỉ tràn đầy vẻ kinh ngạc. Y đương nhiên nhận ra tranh của mình, chỉ là y chẳng thể nhớ được mình đã vẽ nó từ lúc nào. Hàm Ninh công chúa...? Không phải, đây là Chiêu Vương.
Thẩm Chỉ nheo mắt, người dựa vào giá sách, nghiêng đầu ngắm bức họa, cứ cảm thấy có gì đó không đúng lắm. Thiếu niên trong tranh lại giống như đúc với Hàm Ninh công chúa. Y khẳng định người trong bức họa là Chiêu Vương, nhưng dựa vào chút trí nhớ mơ hồ của mình, không phải quan hệ giữa y và Chiêu Vương không được tốt sao? Thù hằn đến mức họa cả đối phương? Bí thuật tà môn nơi nào thế? Thẩm Chỉ không hiểu được hồi trước mình đã nghĩ gì nữa. Khi dần bình tĩnh trở lại, quay đầu đối mắt với Khương Hành, y mới phát hiện ánh mắt của công chúa điện hạ "sáng" đến dọa người.
"Thẩm Tĩnh Hạc..." Khương Hành hạ giọng nói. Âm thanh trầm đến mức khiến Thẩm Chỉ có ảo giác công chúa là một chàng trai.
Không đợi Khương Hành nói tiếp, Thẩm Chỉ cúi người đưa một chén trà qua: "Cổ họng điện hạ không được khỏe?"
Khương Hành nghẹn lời, "ừ" một tiếng.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nang-cong-chua-cao-mot-met-tam/2930443/chuong-7.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.