Dường như Cố Minh Âm đã xóa bỏ tất cả những người có liên lạc với nguyên chủ. Trước mắt thì số điện thoại này có chút ấn tượng, nếu không đoán sai thì hẳn là của Triệu Mặc Thần.
Ngón tay cô lưu loát đem dãy số này block.
“Bạn học, đã đến trường nhất trung Nam Sơn.”
Cố Minh Âm tính tiền xuống xe.
Cuối tuần, trường học không một bóng người. Ở đằng xa, cô đã nhìn thấy một bóng dáng cao to đứng lặng tại cửa phòng giáo viên.
Cố Minh Âm dừng bước,, nháy mắt xoay người chuẩn bị rời đi.
“Cố Minh Âm.”
Triệu Mặc Thần rất nhanh đã đuổi theo.
Cô trợn mắt, tức giận nói: “Có chuyện gì?”
Cố Minh Âm bày vẻ mặt bài xích làm hắn cảm thấy xấu hổ. Trên môi của thiếu niên khinh bạc khẽ nhấp, ánh mắt chợt lóe lên tia giãy giụa. Nhưng trước sau vẫn giữ nguyên âm thanh lạnh nhạt.
“Điện thoại của cậu đưa cho tôi đi.”
Cố Minh Âm nhíu mày, tiếp theo liền nở nụ cười:”Triệu Mặc Thần, chẳng lẽ cậu cho rằng tôi sẽ lấy video kia uy hiếp cậu hả?”
Bị đoán trúng tâm đen, hầu kết của Triệu Mặc Thần lăn lộn, đầu ngón tay vươn ra hơi giật giật nhưng vẫn không có thu hồi: “Không thì thế nào?”
Hắn không thể tiếp thu sự việc dơ bẩn và ghê tởm như vậy lại xuất hiện trên người mình, càng không cách nào tiếp thu được Cố Minh Âm nắm được nhược điểm của hắn.
“Cho rằng người khác đều vô sỉ như cậu sao?” Cố Minh Âm nhìn hắn từ trên xuống dưới. Ánh mắt khinh thường càng thêm nồng đậm.
“Video tôi đưa cho
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-tra-xanh-gia-gai-muon-cua-do-toi/209648/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.