Xung quanh vang lên tiếng cười trộm không ngừng, cũng có nữ sinh nhìn thấy mấy bộ quần áo quăng tán loạn kia thẹn thùng đưa tay che mặt.
Cố Minh Âm đã qua độ tuổi ngại ngùng, mặt không biểu cảm chen ra khỏi đám người đi đến đem toàn bộ quần áo nhét vào hành lý. Bên trong rõ ràng thiếu đi con búp bê gấu nhỏ của Thẩm Dư Tri đêm qua đưa cho cô. Đồ tùy thân của Cố Minh Âm không nhiều, cho nên thiếu một hai cái đã nhanh chóng phát hiện.
Cố Minh Âm đứng dậy tìm kiếm một vòng. Rốt cuộc cũng tìm thấy gấu nhỏ bị người khác phá tan nát ở phía sau thùng rác.
Toàn thân gấu nhỏ dính đầy mảnh rác vụn, lông tơ màu trắng mềm mại đã có nhiều nếp nhăn dính thành một chùm, phần bông bên trong sớm đã bị bung ra bên ngoài.
Cố Minh Âm nắm chặt con gấu nhỏ, trầm mặc một lúc lâu mới trở lại chỗ ngồi dùng khăn giấy lau sạch vết bẩn trên người gấu nhỏ. Sắc mặt cô nặng nề, đôi mắt cô trời sinh khi khép hờ xuống sẽ mang cho người ta cảm giác chèn ép khó thở. Người xung quanh nhìn ra sự tức giận của cô, tiếng cười chậm rãi nhỏ xuống. Chỉ còn sót lại những ánh mắt đảo qua đảo lại trên người cô.
Cố Minh Âm lau sạch sẽ gấu nhỏ, lại cẩn thận đem nó cất vào một góc, kéo hành lý đi thẳng đến ngoài cửa.
Cố Minh Âm đi rất nhanh, vừa đúng lúc gặp được Cố Gia Vũ đang đi trên hành lang chuẩn bị tìm cô.
“Này…”
Tâm trạng Cố Minh Âm không tốt,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-tra-xanh-gia-gai-muon-cua-do-toi/1217564/chuong-19.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.