Lê Hải Đường đứng ở cửa, sau đó bỏ lại tất cả quay đầu rời đi.
Ngô Tiểu Sơn đằng sau tôi vừa cười vừa rút ngón tay của hắn ra, sau đó kêu lên sợ hãi.
Tôi vịn tường cúi đầu nhìn, à, là máu. Tôi sao lại quên tôi bị trĩ chứ, vừa rồi Ngô Tiểu Sơn chọc thế chắc đã xảy ra vấn đề rồi, tôi vịn tường nghĩ, thảo nào lại đau như vậy. Ngẩng đầu nhìn cửa chính, ngoại trừ một đống túi lớn túi nhỏ, cái gì cũng không có. Hắn cứ như vậy xoay người rời đi, cái gì cũng không nghe tôi nói – cũng khó trách, người ta luôn nói mắt thấy là thực.
Cả người tôi đều đau, cảm thấy người như bị nứt ra, phía sau chảy máu ào ào. Cúi người xuống, tôi tuột hẳn cái quần gấu Pooh xuống, đây là quần Hải Đường mua cho tôi, làm bẩn rồi không dễ giặt sạch. Tôi nghĩ động tác của tôi chắc rất chậm, giống như lúc xem phim quay chậm 16 lần vậy.
Ngô Tiểu Sơn sau lưng tôi kinh hoảng hỏi tôi làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Hắn vội vội vàng vàng chạy vào buồng vệ sinh lấy ra một tá khăn giấy, đứng ở bên cạnh tôi lại không biết phải làm sao.
Tôi ngẩng đầu nhìn hắn, nhóc con môi hồng răng trắng, lớn lên đẹp như vậy nhưng sao lại làm ra loại chuyện xấu xa này? Nhưng tôi thấy hắn kinh hoảng như thế thì chỉ muốn cười, tôi nghĩ chắc tôi cũng đang cười, bởi vì khóe miệng tôi cong cong, ngay cả mắt cũng nheo lại, thậm chí còn chảy cả nước mắt.
Không nhịn được lại
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thu-7-cua-hai-vo-chong/1401654/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.