Cuộc sống cứ dần dà trôi qua, lặp đi lặp lại thì thấy không tốt, lúc không tốt thì muốn tìm chút việc vui để cuộc sống không rập khuôn như vậy nữa. Thực ra, tôi thấy hiện nay, vào thời kỳ đầu của cái quá trình không tốt đó – chẳng hạn như một tuần lễ làm mấy lần, mỗi lần làm bao lâu, tiền hí (*) muốn sờ đâu thì chạm đó… Lại chẳng hạn như sáng mấy giờ rời giường mấy giờ ra cửa mấy giờ đến công ty quẹt thẻ, mấy giờ làm chương trình, một tuần đi làm mấy ngày, tăng ca và vân vân… Nhà tôi còn nói tôi lúc nào cũng nghĩ nhiều, nhưng sau đó tôi suy nghĩ, cảm thấy mình vẫn may, cùng lắm là áp lực lớn đã nghĩ nhiều, chỉ thế thôi.
(*)Tiền hí là một thuật ngữ chỉ giai đoạn đầu tiên trong lúc làm tình, mơn trớn, vuốt ve, tìm cảm giác cho đôi bên.
Gần đây nói chuyện với Hải Đường ngày càng ít, nhớ lại chuyện lúc sáng nay, hắn ngồi trơ bên giường, mấy lần tôi đã muốn nói cái gì đó, nhưng thấy hắn nghĩ suy sâu xa, nhìn chằm chằm vào móng tay mình, tôi đã nghĩ tới chuyện ma tuần trước Thái Thiếu Điền kể cho tôi, kể rằng một người phụ nữ nhổ móng tay mình rồi tự sát. Thực ra chuyện ma khá gần với cuộc sống, lúc nghe chẳng cảm thấy gì, sau đó nghĩ lại mới dễ xảy ra vấn đề.
Chẳng hạn như bây giờ, tôi đã sắp nghĩ ra vấn đề rồi đây.
“Ê, này, Tiểu Viên, cậu đừng lo!” Giọng Thái Thiếu Điền đột nhiên vang lên từ phía sau.
“Biến qua một bên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thu-7-cua-hai-vo-chong/1401634/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.