Edit: Ayame
Đoàn xe đi tới một bệnh viện tư nhân.
Nguyên Triều Vũ: "???"
Đông Phương Bác Diễn khép lại tập văn kiện đang cầm, nói: "Đi khám thai."
Nguyên Triều Vũ: "......"
Nguyên Triều Vũ bẩm sinh sợ bệnh viện, may là từ lúc đẻ ra tới giờ không ốm đau mấy nên không cần đến bệnh viện.
Nguyên Triều Vũ kéo vạt áo tây trang của Đông Phương Bác Diễn, đáng thương cười hềnh hệc nói: "Anh iu à, e-em không khám được không?"
Đông Phương Bác Diễn cúi đầu nhìn Nguyên Triều Vũ, hai mắt sắc lẹm mang theo sự nghi ngờ.
Đông Phương Bác Diễn liếc mắt ra phía sau, Nguyên Triều Vũ nhìn theo, phát hiện đằng sau là mấy chục chiếc xe hơi chống đạn cùng khoảng một trăm vệ sĩ.
Nguyên Triều Vũ: Ý là tui mà không khám thì sẽ bị thủ tiêu hả?
Nguyên Triều Vũ nhắm mắt theo sau Đông Phương Bác Diễn, đi vào bệnh viện tư nhân cao cấp mà như đi vào cửa địa ngục.
Nói Nguyên Triều Vĩ không sợ là giả, hàm răng thì run cầm cập, chân đi đường chân, tay đi đường tay, run bần bật.
Vừa bước vào cửa Nguyên Triều Vũ đã cảm nhận được mùi thuốc sát trùng ập đến, cảnh tượng bi thương tuyệt vọng mà Nguyên Trièu Vũ vốn cất sâu trong trí nhớ dường như đang tái hiện ngay trước mắt.
Trên mặt Nguyên Triều Vũ bắt đầu rịn một tầng mồ hôi mỏng, hốc mắt bất giác đầy nước mắt.
Đông Phương Bác Diễn xoay người, thấy Nguyên Triều Vũ đang sợ hãi, liền bế thốc lên.
Vòng tay Đông Phương Bác Diễn rất to lớn, rất ấm áp.
Nguyên Triều Vũ vùi đầu vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-the-phao-hoi-mang-thai-con-cua-ten-nha-giau/165853/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.