Cuốicùng Phương Hồi và Trần Tầm vẫn làm lành với nhau.
NgôĐình Đình đã đích thân ra mặt để giải thích Đường Hải Băng rất không hài lòngvới việc bọn họ để Ngô Đình Đình đứng ra hòa giải, cậu cảm thấy cho dù Trần Tầmvà Phương Hồi cãi nhau to đến đâu thì cũng không thể kinh khủng bằng chuyện củaBạch Phong. Trong khi vì muốn cho bọn họ làm lành với nhau, chắc chắn Ngô ĐìnhĐình sẽ phải nhớ lại chuyện buồn của mình và lại một lần nữa phải sống trongđau khổ. Trần Tầm cũng cảm thấy ngại, nhưng mặc dù miệng nói cứ mặc kệ PhươngHồi, nhưng trong lòng vẫn muốn sớm giải thích để Phương Hồi khỏi hiểu lầm. Dĩnhiên là Ngô Đình Đình cũng hiểu, cô cam tâm tình nguyện làm điều gì đó choTrần Tầm, cô không ngại việc hi sinh vì cậu mà chỉ sợ hi sinh chưa đủ. Báo đápcũng được, tình nguyện cũng được, tình cảm giữa Ngô Đình Đình và Trần Tầm khócó thể diễn tả bằng lời.
TrầnTầm lưu luyến, Phương Hồi cũng vậy, hai người không còn cãi nhau nữa, không aimuốn nhắc nhiều đến chuyện đó, coi như đã cho qua. Chỉ có điều những gì đã nóira không thể lấy lại được nữa, những chuyện làm tổn thương người khác, làm mìnhbuồn ít nhiều vẫn để lại những vết sẹo khó liền.
Mộttrong những di chứng để lại chính là Trần Tầm không muốn ở bên Phương Hồi nữa.Phương Hồi luôn tỏ ra oán trách, còn Trần Tầm cũng không có cách nào để xóa điý trách móc của cô, hơn nữa cậu cũng không muốn xóa đi, sợ cuối cùng tất cả lạibiến thành cuộc chiến tranh lạnh vô nghĩa, khiến
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194299/quyen-7-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.