LúcLâm Gia Mạt bước vào phòng, Phương Hồi đang nói chuyện với Lí Kì và mấy cô bạntrong phòng. Lâm Gia Mạt đứng trướccửa, cũng không đi vào trong mà chỉ vẫy tay gọi: “Phương Hồi, cậu ra đây chút,Trần Tầm tìm cậu, đang đợi dưới sân!”.
Chỉmột câu nói đơn giản của Lâm Gia Mạt đã khiến cả phòng đều im bặt, đám Lí Kìnhìn Phương Hồi bằng ánh mắt sửng sốt, Phương Hồi đỏ bừng mặt, nói nhỏ: “Trướcbọn... bọn tớ học cùng trường...”.
ChắcLâm Gia Mạt cũng đã hiểu ý, Trần Tầm là người khá có tiếng tăm, đám con gái đềubàn luận về cậu, trong khi rõ ràng là Phương Hồi vẫn chưa nói cô có quan hệ gìvới Trần Tầm, mới khiến mọi người sửng sốt như vậy. Cô liền cười, bước vào kéoPhương Hồi nói: “Cậu vẫn chưa kể với mọi người đúng không? Thế thì tớ kể thaycậu nhé, cậu ấy là người yêu của Trần Tầm, hai người yêu nhau từ thời cấp ba,đến giờ cũng được hai, ba năm rồi nhỉ?”.
Câunói của Lâm Gia Mạt khiến cả phòng đều nín thở, rồi mọi người thi nhau hỏi,Phương Hồi cũng không biết phải kể từ đâu nên chỉ cười gượng. Lâm Gia Mạt hứathay cho cô, bảo tối về sẽ để bọn họ tra khảo, sau đó mới kéo cô ra ngoài.
PhươngHồi đi xuống cầu thang mới bình tĩnh được trở lại, cô kéo Lâm Gia Mạt nói: “GiaMạt, cậu hại tớ quá! Buổi chiều bọn họ nói chuyện với tớ về Trần Tầm, tớ khôngnói gì, đến giờ lại...!”.
“Giờcó phải thời cấp ba nữa đâu! Cậu giấu mọi người làm gì? Sau này sớm muộn gìcũng sẽ biết! Tớ tưởng cậu nói lâu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194292/quyen-7-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.