Đếnbệnh viện Trần Tầm mới biết Phương Hồi không phải bị đường ruột mà là đau bụngkinh, cậu đi xếp hàng lấy số phụ khoa trước ánh mắt sửng sốt của các cô y tá.Hồi đó bọn họ cũng không hiểu khám phụ khoa là khám gì và có gì là không ổn,nhưng cũng loáng thoáng biết rằng cũng không hay lắm.
Haiđứa cúi đầu bước vào phòng khám phụ khoa, Trần Tầm vừa dìu Phương Hồi vào trongmột bước thì bác sĩ ngồi trong liền quát cậu.
“Ấy!Cậu vào đây làm gì!”. Bác sĩ chỉ vào Trần Tầm hỏi.
“Cháuạ?”. Trần Tầm liền trả lời: “Cháu vào xem bạn ấy khám bệnh!”.
“Hừ,giờ này vào giải quyết được gì?”. Nét mặt bác sĩ lộ rõ vẻ coi thường: “Đi rađi! Đàn ông không được vào phòng khám phụ khoa!”.
MặtTrần Tầm đỏ bừng lên, tiu nghỉu quay đầu đi ra.
PhươngHồi ngượng ngùng ngồi xuống, bác sĩ giở sổ khám bệnh ra hỏi: “Mới 18 tuổi, mặcđồng phục, chắc vẫn còn đang đi học đúng không? Các cháu bỏ học đến đây, côgiáo không nói gì à?”.
“Bọncháu xin nghỉ rồi ạ, cháu đến khám bệnh...”. Phương Hồi nói nhỏ.
“Ờ,thế thì cháu phải nghỉ thêm vài ngày nữa đấy”. Vị bác sĩ liền cười với vẻ khinhmiệt rồi hỏi: “Nói đi, bị làm sao?”.
“Cháubị hành kinh... đau bụng ạ”.
“Hả?”.Bác sĩ ngẩng lên với vẻ sửng sốt.
“Vâng,đau cả buổi sáng, đau dồn dập từng cơn”. Phương Hồi nói tiếp: “Bác cho cháuthuốc giảm đau nhé”.
“Đaubụng kinh uống thuốc giảm đau sao được! Cháu còn ít tuổi như vậy, người lại gầy,không được uống thuốc giảm đau lung tung đâu. Mấy hôm nay có
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194279/quyen-6-chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.