Thực ra hồi mới nhập học,Trần Tầm cũng đã từng chơi một thời gian trong đội bóng rổ. Nhưng vì cậu vốn làngười hay làm việc theo cảm hứng, cuối cùng vì không chịu được chế độ luyện tậpquy củ đi sớm về muộn, đơn điệu vô vị nên đã xin rút ra khỏi đội bóng củatrường. Đúng là đội bóng rổ của trường F nghiêm khắc hơn các đội bóng thôngthường, đặc biệt dưới sự dẫn dắt của huấn luyện viên và đội trưởng Tô Khải,không có lòng nhiệt tình lớn lao với bóng rổ, chắc chắn sẽ khó theo đuổi đượclâu dài. Kĩ thuật của Trần Tầm cũng khá ổn, thời điểm cậu rút khỏi đội bóng, TôKhải vẫn còn cảm thấy tiếc. Sau khi Triệu Diệp bị thương, không phải Tô Khảikhông nghĩ đến việc cho Trần Tầm vào thay, nhưng vì học sinh vẫn coi việc họclà trên hết, học sinh lớp 12 đều phải đối mặt với kì thi đại học, cuối học kìnày, Trần Tầm và mọi người vừa phải tham gia kì thi chung của thành phố, vừaphải tham gia kì thi chia khối tự nhiên và xã hội, cậu cũng ngại không muốn bắtTrần Tầm gánh vác trách nhiệm nặng nề nà
Thế nên lần này Trần Tầmchủ động đến tìm cậu ta, chẳng khác gì đưa tay cứu trợ đúng lúc lâm nguy, TôKhải mừng đến nỗi không thốt lên được lời nào, chỉ ra sức vỗ vai Trần Tầm, nhắcđi nhắc lại rằng: “Hay quá! Hay quá!”.
Trước sự quyết định củaTrần Tầm, Phương Hồi cũng hoàn toàn ủng hộ. Thời gian đó gần như ngày nào tanhọc xong, cô cũng ở lại với Lâm Gia Mạt để xem đội luyện tập, giúp bọn họ muanước, làm việc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-voi-va/2194266/quyen-5-chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.