Tuyệt nhiên không một dấu hiệu nào, nước mắt của Du Tân Dương đột nhiên tuôn trào.
Thậm chí anh có thể tưởng tượng ra biểu cảm của cô khi đăng câu đó. Lý Ánh Kiều sẽ không than thân trách phận, cũng không chán đời. Cô chỉ cảm thấy hoang mang, không biết mình bị làm sao.
Nên cô mới hỏi: “Cậu sống ở Chicago có tốt không? Bác sĩ nói mình bị bệnh rồi.”
Cô không khẳng định là mình bị bệnh rồi.
Cô nói “bác sĩ nói mình bị bệnh rồi”. Du Tân Dương quá hiểu cô. Chỉ với vài từ này, anh gần như đoán được khi đăng nội dung này, có lẽ cô vừa từ bệnh viện ra. Bởi vì cô vẫn đang cố gắng hiểu lời của bác sĩ.
Cô cũng chỉ là tò mò. Giống như năm mười tám tuổi, cô lớn tiếng chất vấn Lương Mai trong cơn mưa xối xả: “Tại sao cô lại như vậy!”
Lòng hiếu kỳ của cô luôn mãnh liệt. Vì rất nhiều người, cô luôn cố gắng lý lẽ với số phận. Chỉ đến chính bản thân mình, cô lại hoang mang chấp nhận, bình tĩnh chịu đựng.
Nước mắt ào ạt và đột ngột. Lúc đó anh tựa trên chiếc ghế dài ngoài phòng bệnh rất lâu, rất lâu, chỉ có thể nhắm mắt lại và lặng lẽ rơi lệ. Yết hầu khó khăn, ngượng nghịu cuộn lên cuộn xuống từng chút một. Bóng anh bị đóng đinh trên nền gạch tối tăm của hành lang, dường như đã hòa vào bóng tối tĩnh mịch này.
………….
Năm mười tám tuổi, Lý Ánh Kiều và Lư Ứng Xuyên qua lại thường xuyên. Lúc đó anh không biết là vì Phương Nguyệt. Phương Nguyệt là người
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223264/chuong-85.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.