Vào đêm mưa năm lớp 12, Lý Ánh Kiều và Lương Mai cãi nhau trong màn mưa.
Khi ấy Lý Ánh Kiều rất không hiểu Lương Mai. Cô cũng không hiểu tại sao cô ấy không chịu ở lại Phong Đàm mà lại nhất quyết muốn đi dạy ở tỉnh G. Cô cảm thấy Lương Mai dường như đang biến tướng để chứng minh với cô rằng rằng cô ấy dạy bọn họ học chứ không có bất kỳ ý đồ gì.
Cô tuyệt đối không nghĩ vì Lương Mai muốn trốn Tiền Đông Xương. Trong lòng cô, Lương Mai không yếu đuối đến thế. Hoặc nói cách khác, Lương Mai trốn tránh mạng lưới quan hệ của Phong Đàm. Bà ấy muốn làm giáo viên, bà ấy muốn đường đường chính chính làm giáo viên.
Chu Tiểu Lượng nói, trong đời, chỉ cần đã từng bước vào lớp học một lần, cầm phấn lên giảng bài cho học sinh một lần, nhìn thấy ánh mắt khao khát và cầu thị của học sinh phía dưới thì sẽ rất khó để nói câu “Tôi không muốn làm giáo viên” nữa.
Làm sao Lương Mai lại không muốn làm giáo viên. Bà ấy mơ ước được quay lại làm giáo viên.
Sau này Chu Tiểu Lượng còn nói với cô, cô Lương của em thực ra là người quan tâm em nhất. Chỉ là nói chuyện không hay ho gì cả. Em đừng chấp nhặt với cô ấy. Cô ấy và ân sư của mình đến chết cũng không thể nói được một lời hay ho.
Lý Ánh Kiều cũng thấy rất lạ. Thực ra cô không keo kiệt trong việc nói những lời hay ho với người khác. Cô có thể nói với mẹ: “Mẹ ơi mẹ tốt nhất trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223257/chuong-78.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.