Lý Ánh Kiều nhớ hồi còn nhỏ, cô luôn thích nằm ở khe cửa gọi Du Tân Dương đi bắt tôm ở nông thôn. Du Nhân Kiệt đứng trong phòng khách. Lúc đó ông còn cả hai chân, dáng người cao lớn, đứng vững trên mặt đất. Cô – một đứa trẻ từ nhỏ chưa từng thấy ba, cực kỳ thích đường đường chính chính mà nhìn ông, vì có thể mượn cớ đó để tưởng tượng ra hình dáng của ba mình.
Du Nhân Kiệt đứng trước gương tự thắt cà vạt. Thắt xong, ông ra cửa thấy cô đang nằm ở đó, ông sẽ giả vờ nghiêm khắc cảnh cáo cô: “Đi ra, nhóc quỷ. Không được vào nhà chú.” Ông còn dùng chân vạch một vĩ tuyến 38 ở cửa, ra hiệu cho cô không được vượt qua.
Du Tân Dương xuống lầu thấy vậy, nói ông trẻ con. Đường Tương từ trong bếp đi ra, cũng nói ông trẻ con. Bản thân ông thì không để ý, vui vẻ xách cặp đi làm.
Mặc dù là như vậy, trong bảng xếp hạng “ba của Tiểu Hoạ Thành” của Lý Ánh Kiều, Du Nhân Kiệt vẫn đứng số một. Lúc đó cô ngẩng cao đầu, đứng thẳng, lưng thẳng hơn cả cột cờ, nhưng ánh mắt lại hung dữ tiễn ông đi.
Du Nhân Kiệt ghét cô, cô vẫn cho ông đứng số một. Cô tự nhận mình là Bao Thanh Thiên tái thế cũng chỉ đến đó.
Chỉ là cô không ngờ, cùng với vĩ tuyến 38 biến mất, còn có một chân của Du Nhân Kiệt.
Ánh đèn vàng ấm áp trong nhà trải dài trên sàn nhà, như một nồi dầu nóng bị đổ. Nó sôi sục lan ra khắp nơi, nóng đến mức
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223254/chuong-75.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.