Nói một cách chính xác, Du Tân Dương bị cách ly 40 ngày. Thậm chí điện thoại cũng bị ban tổ chức tịch thu. Chỉ còn lại tấm poster khổng lồ ở bến tàu Tiểu Hoạ Thành phấp phới trong gió sông, thỉnh thoảng lại nhảy múa trước mặt họ.
Hoạt động cổ vũ của các cụ bà thì vẫn không thay đổi. Chỉ là khẩu hiệu ngày càng lạ lùng ——
“Tiểu Dương, Tiểu Dương! Vọt ra khỏi thiên đường!”
“Tiểu Dương, Tiểu Dương! Ánh sáng của Hoạ Thành!”
“Du bay trên trời, bà đuổi dưới đất!”
Cao Điển không chịu nổi ma âm này nữa. Anh quyết định gia nhập luôn. Anh cầm loa chỉ huy một cách đầy nhiệt huyết trong đội hình các cụ bà: “Nào, đúng rồi! Nhóm bè thứ hai—— ui chao, bà của Tử Hào ơi, đừng tháo răng giả ra vội. Đợi đến đêm chung kết lên TV rồi hãy tháo. Màn ra mắt đầu tiên của chúng ta hãy dành cho khán giả toàn quốc nhé!”
Sau đó Ngô Quyên cũng tham gia: “Du bơi trong nước, bà Dương đến đầu tư!”
Phan Hiểu Lượng nói không biết ở đâu ra một mùi bánh bao ngâm thịt dê nữa.
Lý Ánh Kiều cười không nổi.
Cô ngồi trên bậc đá xanh nối liền với bến tàu, bóc quýt ăn. Cô bỏ một múi quýt vào miệng, nhớ lại bến tàu đầy vị mặn của hai tháng trước, trong đêm chỉ còn lại tiếng ve kêu.
Du Tân Dương chống khuỷu tay lên bậc thang phía sau, ngửa đầu lắng nghe cô nói chuyện, kể về những chuyện ngày xưa của họ. Miệng thỉnh thoảng vẫn từ tốn nhai chiếc bánh đường mà ban đầu anh không chịu ăn.
Trong quá trình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223251/chuong-72.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.