Lý Ánh Kiều nói xong, Du Tân Dương lười nhác chống một tay sang bên cạnh, đưa tay kia ra, ngẩng đầu chậm rãi đưa miếng bánh đường vào miệng, vừa thong thả nhai vừa không nói lời nào mà nhìn chằm chằm cô. Cô thì vẫn không chịu nhìn thẳng vào anh, từ sau lần hand job tối hôm đó, hai người chưa từng thật sự đối diện nhau.
Lý Ánh Kiều nhìn mặt sông yên ả không xa, nói: “Bà Xuân Trân không nhớ mình nữa, bà không nhận ra mình là Lý Ánh Kiều.”
“Bà nhớ đấy.” Du Tân Dương cũng thu lại ánh mắt, nhai vài cái rồi nuốt bánh đường xuống, nói: “Chỉ là cách cậu gợi mở không đúng thôi.”
“Mình còn đến tiệm của Bồ Đinh, nhờ chú ấy cạo vôi răng cho mình,” Lý Ánh Kiều không quay đầu mà tiếp tục nói, “Chú ấy hỏi mình có cái răng khôn cần nhổ không? Mình bảo mình tin được kỹ thuật bây giờ của chú à? Chú ấy bảo mình tin đi. Sao tin được chứ. Mình bị ám ảnh tâm lý rồi, ngày đó chú ấy để sót bông gòn trong lợi mình, đến giờ mình vẫn còn nhớ rõ, khi đó mình thường tỉnh dậy nửa đêm nôn ra máu cục. Mình còn tưởng mình mắc bệnh nan y, ban đêm trốn trong chăn mặc kệ tất cả mà ăn vặt đủ kiểu.”
Anh chậm rãi nuốt miếng bánh đường, khóe miệng kéo lên cười một chút.
“Cạo vôi xong, mình còn chạy xe đạp công cộng một vòng quanh sông Phong Đàm, chỗ khách sạn quốc doanh ngày xưa bây giờ biến thành một ngân hàng rồi, nhưng hai cây cột La Mã hồi nhỏ chúng mình từng ôm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223241/chuong-62.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.