Tất cả mọi người đều kinh ngạc nhìn sang phía Ngô Quyên. Nếu như trưởng phòng của nhóm tạm bợ này là Lý Ánh Kiều trông có vẻ không dễ qua mặt, thì Ngô Quyên chính là thái cực còn lại, mềm như kẹo bông, ai nói gì cũng gật. Lần trước vì một câu trả lời trên trang khu du lịch mà bất ngờ nổi tiếng, có người bình luận “chắc biên tập đã muốn ra tay từ lâu rồi”, cô ấy tức đến mức định nghỉ việc luôn, phải nhờ Lý Ánh Kiều dỗ dành mãi mới chịu ở lại.
Cái gã lực điền kia cũng chẳng phải dạng vừa, lần này bị hắt nước ướt sũng cả người, càng thêm tức giận, hét lên: “Ngô Quyên cô làm gì vậy!”
Ngô Quyên đứng tại chỗ, mặt lúc đỏ lúc trắng, lắp bắp nói: “… Xin… xin lỗi, canh nóng quá, tôi cầm không chắc…”
“Giả vờ gì chứ, ai chẳng biết cô cố ý—”
Chưa nói hết câu, chỉ nghe “xoảng” một tiếng, lại một bát nước mì đổ ụp xuống đầu.
Lần này là Phan Hiểu Lượng, cậu ta không cho đối phương cơ hội mở miệng, thẳng tay b*n r* một tràng: “Cố ý thì sao? Coi tụi tôi dễ bị bắt nạt hả? Không thể yên ổn ngậm miệng mà ăn à? Cứ phải líu ríu mãi, thật sự chịu không nổi luôn đấy. Nhảy vũ đạo nhóm nữ cậu thích thì nhảy, không thích thì tự đi nói với Lý Ánh Kiều, để Du Tân Dương dạy cậu nhảy còn khó hơn dạy cá chạy xe đạp, chuyện nghịch lý như thế trong lòng cậu không rõ à?”
Phía đối diện tức điên lên, thấy bọn họ chỉ có vài mống mà vẫn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223225/chuong-46.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.