Sau này nghĩ kỹ lại, Du Tân Dương cảm thấy từ nhỏ mình đã hơi dựa dẫm vào cô, cũng không nói rõ vì sao lại thế.
Chắc là bắt đầu từ lần hai đứa gặp phải Chu Tiểu Lượng phiên bản lang thang ở Cảng Điên vừa ăn bánh vừa nuốt cá vàng khiến cả hai sợ phát khiếp, vậy mà Lý Ánh Kiều không nói một lời đã bế ngang anh bỏ chạy——
Cao Điển nói anh rất giống một con mèo đã nhận chủ, cứ thế mà nhận Lý Ánh Kiều làm chủ nhân của mình.
Ban đầu anh thấy cũng bình thường thôi, vì lúc nhỏ Lý Ánh Kiều cao hơn anh, mạnh hơn anh. Cô còn bắt được cả bọn buôn người, khiến anh có cảm giác an toàn rất lớn. Có cô bên cạnh đúng là đỡ được không ít chuyện. Thế là dưới sự xúi giục của Trịnh Diệu Gia và Cao Điển, anh còn trịnh trọng viết một bài đồng dao ca ngợi anh hùng Lý Ánh Kiều “Thần tượng của tôi tên là Tiểu Phương”.
Hồi đó anh thực sự coi cô là thần tượng. Chỉ là theo thời gian trôi đi, anh dần dần bắt đầu phản cảm với sự dựa dẫm vào cô trong lòng mình—— Anh nghĩ mình đã lớn rồi nhưng Lý Ánh Kiều thì vẫn coi anh là mèo con để trêu đùa. Cái cảm xúc vi diệu đó bắt đầu lởn vởn trong lòng anh từ cấp hai, mãi đến lớp 12 thì bùng phát như cơn lũ quét.
Lớp 12 là lúc mối quan hệ giữa hai đứa tệ nhất. Lý Ánh Kiều vì việc học mà trở nên “mất hết tính người”, còn Du Tân Dương thì cho rằng mình đã bước vào
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223212/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.