Đàm Tú Quân cả đời không con không cái, sống một mình trong khu tập thể cũ kỹ xám xịt sát bên trại trẻ mồ côi ở Phong Đàm. Năm 1997, Lương Mai dùng cục đá “rầm” một tiếng đập bể cửa sổ bếp nhà bà, rồi sau đó quăng vài quả trứng thối vào trong, mảnh kính vỡ văng đầy đất. Đến giờ Đàm Tú Quân cũng không thèm gắn lại cái cửa sổ đó.
Có mấy lần Lương Mai chủ động ngỏ ý sửa giúp bà nhưng bà đều từ chối, có gắn lại cũng bị đập bể, Lương Mai không phải người đầu tiên, cũng sẽ không phải người cuối cùng.
Đàm Tú Quân là người rất mâu thuẫn. Bà là giáo viên về hưu, tình nguyện dạy học trong trại trẻ mồ côi. Dù có trường cấp hai ở địa phương muốn mời bà quay lại giảng dạy song bà cũng không chịu. Nhưng bà lại không giống mấy giáo viên tình nguyện khác, bởi bà chẳng dịu dàng và kiên nhẫn với tụi nhỏ.
Đàm Tú Quân dạy học rất nóng tính, hở tí là phạt học sinh nên tụi nhỏ cực kỳ ghét bà, suốt ngày lén lút tới nhà đập bể cửa sổ. Lương Mai từng đập, Chu Tiểu Lượng từng đập, người báo tin Đàm Tú Quân mất cho Lương Mai là Hồ Chính cũng từng đập…
Lần Lương Mai bị bắt, thật ra Chu Tiểu Lượng và Hồ Chính cũng có mặt. Đàm Tú Quân nấu cho mỗi đứa một tô mì, Chu Tiểu Lượng với Hồ Chính không có trứng, chỉ mỗi Lương Mai có một quả trứng thối. Lương Mai không cam lòng, gắp trứng ra. Đàm Tú Quân lại nghiêm mặt ép cô ăn hết, còn nói nếu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223199/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.