Tụi nhỏ ước hẹn xong thì mới chịu yên tĩnh, cắm đầu cắm cổ làm đề thi.
Trong phòng im phăng phắc, Lý Ánh Kiều dán mắt vào đề toán nhưng đầu bút thì vô thức vẽ vòng tròn trên giấy nháp, suy nghĩ lại bay xa—— ba mươi tuổi hả, tuổi ba mươi xa lắc của cô chắc là một quý bà giàu nứt vách đổ tường rồi nhỉ.
He he. Lý Ánh Kiều càng nghĩ càng thấy sướng, khóe miệng cũng không nhịn được mà nhếch lên.
Du Tân Dương ngẩng đầu lên khỏi tờ đề, liếc mắt một cái liền biết cô bạn đang mơ cái gì, tàn nhẫn kéo cô trở về hiện thực trống trơn. Cậu nhìn bài toán đang trong giai đoạn chững điểm trên tay cô mà nói: “Lo đậu vào Trung học Phong Đàm trước đi đã, so với điểm chuẩn năm ngoái của trường thì cậu còn thiếu ít nhất sáu mươi, bảy mươi điểm đấy.”
“Sáu mươi điểm dễ ợt á mà.” Cô bắt chước câu cửa miệng của Cao Điển.
Cao Điển lập tức ưỡn ngực kiêu ngạo tuyên bố, “Đúng vậy, Tiểu Phương nhà tụi mình không có vấn đề gì hết!”
Tiểu Phương là tên giả của người hùng mà cô dùng trong bài báo đưa tin về bắt cóc bọn buôn người lúc trước. Lý Ánh Kiều suýt nữa quên luôn vụ đó, giờ bị khơi lại, cả bài vè cũng ùa về theo, cô thở phì phò cầm cuốn sách quăng qua Cao Điển.
Đúng là nói toàn chuyện dở hơi.
Trịnh Diệu Gia lại bỗng nhớ ra chuyện gì, thẳng thừng hỏi: “Kiều Kiều, giờ cậu ở đâu vậy? Hồi dọn nhà sao không nói gì với tụi mình hết. Nếu không nhờ cô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223193/chuong-14.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.