Sau này khi nhìn lại cuộc đời nhạt nhòa của mình, Lương Mai cảm thấy bản thân đã làm đúng hai việc. Việc đầu tiên là trở thành giáo viên. Việc thứ hai là vào năm 1997, để chúc mừng Hồng Kông trở về, cô đã ném trứng thối vào cửa sổ của cô giáo mà mình ghét nhất, dù sau đó bị bắt quả tang.
Cô tưởng sẽ bị giáo huấn một trận tơi bời, nhưng cô giáo ấy không hề tức giận, ngược lại còn từ bi nấu cho cô một bát mì rồi đẩy đến trước mặt cô, mặt hiện vẻ gậy ông đập lưng ông: “Trứng thối do chính em ném, vậy nên em tự ăn đi.”
Cô kìm nước mắt mà ăn bằng hết, nhưng trứng thối lại không thối như cô tưởng.
Năm đó cô mới mười hai tuổi, dù cô căm hận đời đến mức nào, thì trong mắt giáo viên lắm chiêu nhiều trò đến mức có thể soạn cả mấy bộ bài thể dục giữa giờ, cô cũng chỉ là một con hổ giấy không có móng vuốt mà thôi.
Lương Mai lớn lên trong viện phúc lợi, khác với những đứa trẻ khác ở chỗ: cô không biết ngày sinh nhật của mình, chỉ biết mình sinh vào tháng Mười Một âm lịch năm 1985.
Năm 1999, dưới chiêu khích tướng của giáo viên đó, cô đã khiến mọi người phải trố mắt kinh ngạc khi bất ngờ thi đỗ vào Trường Sư phạm Khánh Nghi — một trong số ít các trường trung cấp sư phạm của tỉnh S thời bấy giờ, cũng chính là cái gọi là “trung cấp chuyên nghiệp”, không chỉ có học phí rẻ mà còn được cấp việc làm sau tốt nghiệp.
Ba năm
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223188/chuong-9.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.