Tối hôm đó Du Tân Dương về nhà, lấy bài kiểm tra mới được phát ra khỏi cặp. Buổi trưa cậu không ở lớp vì đi họp trung đội trưởng, Cao Điển nói bài kiểm tra của cậu được Lý Ánh Kiều nhận giùm.
Cậu nhìn bài kiểm tra bị thấm nước rồi phơi khô đến phồng lên, còn nhăn nhúm như từng bị ai vò qua, trầm mặc suy nghĩ.
Đúng lúc này, Du Nhân Kiệt làm bộ làm tịch xách hai quả tạ nhỏ đi ngang cửa phòng cậu. Thấy nó ngồi yên bất động, ông thò đầu vào gọi một tiếng: “Con trai, đang nghĩ gì thế?”
Du Tân Dương hoàn hồn, vẻ mặt mù mịt nhìn ba mình: “Dạo này ba không chọc giận bạn ấy đấy chứ?”
“Chọc cái khỉ gì.” Du Nhân Kiệt khỏi cần nghĩ cũng biết “bạn ấy” là ai: “Dạo này ba chăm chăm đi làm thôi, được chưa.”
“Mẹ làm chứng! Ba con dạo này tan làm là về thẳng nhà luôn, không gây chuyện gì cả.” Bà Đường Tương hiếm khi bênh ông, vừa cúi đầu sơn móng tay vừa tò mò hỏi, “Con với Lý Ánh Kiều lại cãi nhau à?”
Du Tân Dương quay đầu đi, tiếp tục làm bài tập, giọng lẩm bẩm: “Làm gì có.”
Đường Tương ngồi trên ghế sô pha ở phòng khách, duỗi tay ngắm lớp sơn vừa mới quét có đều màu không, cười nói tiếp: “Giáo viên mấy đứa rốt cuộc bao giờ mới đổi chỗ ngồi thế, nhìn con trai mẹ buồn bực chưa kìa. Nhưng mà mẹ thấy thật ra Lý Ánh Kiều cũng dễ thương mà. Ngày nào con bé cũng giúp mẹ nó trông tiệm, còn giúp bà cụ Xuân Trân bên cạnh kéo cửa cuốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-thong-dong-nhi-dong-tho-tu/5223185/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.