Ngoài cửa sổ ánh nắng dần tắt, ánh sáng theo mặt trời ngả về tây. Trên bầu trời những ánh nắng vàng óng bị mây che phủ, chỉ để lại một tầng sáng nhàn nhạt, cuối cùng bị bóng tối bao trùm.
Mạc Nhiên sắp xếp lại xấp tài liệu, ngẩng đầu lên liền thấy Ôn Hinh đang lẳng lặng ngồi trên sô pha xem tạp chí.
Gò má yên lặng rũ xuống, lông mi dài đổ bóng xuống gò má, cô cứ như vậy mà ngổi ở đó, lại làm cho anh cảm thấy một thân mỏi mệt đã tan biến, dần cảm thấy điềm tĩnh, thật giống như người mang gánh nặng trông thấy cô đều có thể quên đi toàn bộ…
Ôn Hinh cảm giác có ánh mắt đang nhìn, nhìn lại Mạc Nhiên, “Làm xong việc rồi hả?”
Mạc Nhiên đi về phía cô, “Ừ”
Sau đó kéo tay cô, “Đi thôi, về nhà.”
Về nhà…
Chỉ hai chữ đơn giản, Ôn Hinh lại không khỏi cảm thấy đã lâu rồi chưa từng thấy ấm áp như vậy…
“Được.”
Ôn Hinh lại một lần nữa vưa lo sợ vừa đi từ công ty tới hầm để xe, đến khi ngồi ở trong xe rồi mới thở phào nhẹ nhõm, thực sự là quá đáng sợ a…
Mạc Nhiên giúp cô thắt dây an toàn, thấy vẻ mặt cô như trút được gánh nặng, nhàn nhạt thả một câu, “Em sớm muộn cũng phải làm quen với những loại tình huống này.”
Ôn Hinh: “…”
Có ý gì?…
Ách…Say này cô vẫn phải đối mặt với loại tình huống này sao?
Còn nữa…Đây là anh đang ám chỉ điều gì?
Sau khi ăn xong ở nhà hàng Mạc Nhiên đưa Ôn Hinh về, xe dừng lại ở
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-nhu-cu/58139/chuong-12.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.