Mạc Nhiên, hễ là gặp phải người của anh nhắc tới anh thì nhịn không được nói một câu thế này: Tổng giám đốc SG thật là người cũng như tên, Mạc Nhiên, Mạc Nhiên, đã lạnh lùng lại còn hờ hững. Cho dù núi Thái Sơn trước mặt, anh cũng có thể giữ nguyên vẻ bình tĩnh, tựa hồ ngay cả cái chết cũng không lọt vào mắt anh.
Lâm Sanh từ khi biết Mạc Nhiên ngày đó vẫn đang suy nghĩ, có phải cả đời này Mạc Nhiên cứ như vậy hay không, cái gì cũng không quan tâm cái gì cũng không để ý, vĩnh viễn đặt mình ngoài mọi việc, thờ ơ lạnh nhạt với thế gian nhạt nhẽo cay đắng. Đôi mắt trầm tĩnh của anh có phải sẽ chẳng dừng lại vì ai không, thất tình lục dục đối với anh có lẽ cũng chỉ là một liều gia vị của cuộc sống.
Chỉ là lúc đó Lâm Sanh không biết rằng, chẳng qua lãnh đạm chỉ là vẻ bề ngoài của Mạc Nhiên, một khi vẻ ngoài lãnh đạm đó bị chọc thủng, có lẽ nên chờ nhận được sự tức giận như từng đợt sóng dâng trào mãnh liệt đi.
******
Một buổi chiều yên tĩnh hiếm có, ánh mặt trời xuyên thấu tấm kính chiếu vào quán cà phê, nhuộm cả phòng một màu ấm áp.
Ôn Hinh buồn chán giơ tay lật giở cuốn tạp chí, bìa tạp chí là một người vừa đẹp trai vừa cao to, tóc đen,mềm mại thoải mái, đường nét gò má ở trong tối không rõ, vẻ bề ngoài dưới ánh sáng phác họa càng thêm hoàn mỹ. Chỉ bất quá lại có một đôi mắt vô vị không gợn sóng, con người đen
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-thang-nhu-cu/58128/chuong-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.