EDITOR: LAM
Trên đường trở về nhà, Nấm Lùn mới hỏi Tống Hàng: “Cậu nói xem, liệu chúng mình có thể ở bên nhau cả đời hay không?”
Tống Hàng xoa đầu cậu, thở dài đáp: “Đó là câu hỏi luôn khiến tớ lo lắng bấy lâu.”
Nấm Lùn thản nhiên “Ồ” một tiếng, thật ra trong lòng sớm đã mừng như điên.
Trong khoảng thời gian học kỳ một của đại học năm tư, Tống Hàng và nhóm của hắn cũng đã thành công làm nên trò trống dưới sự tài trợ của công ty trò chơi.
Nấm Lùn có từng cùng Tống Hàng gặp qua vị chủ tịch của công ty đó, tuổi ngoài ba mươi, đẹp trai ngời ngời, trên người lúc nào cũng toát ra khí chất lạnh lùng khó gần. Theo như những gì Tống Hàng kể thì vị chủ tịch ấy vẫn là cẩu độc thân, hơn nữa còn là một con cẩu độc thân chưa một lần yêu ai.
Nấm Lùn vốn dĩ chẳng để tâm đến chuyện này, dù sao ngay từ lần đầu gặp gỡ cậu đã không thấy thích, anh ta quá đỗi lạnh lùng. Song, trong một lần dùng bữa với Mộc Mộc, Mộc Mộc có nói tuy rằng độc thân cũng tốt nhưng những lúc ốm đau thật sự muốn có người đến ôm lấy mình.
Kẻ nói vô tình, người nghe hữu ý, Nấm Lùn ngó đăm đăm Mộc Mộc hồi lâu, trong đầu nảy ra một ý tưởng cực kỳ táo bạo.
Vì vậy, trong ngày sinh nhật cuối cùng khi còn ngồi trên ghế đại học, Nấm Lùn đã nói với Tống Hàng rằng cậu muốn mời bạn bè đến chung vui.
Tống Hàng từ trước đến nay chưa bao giờ làm trái mong muốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-va-nam-lun/884305/quyen-3-chuong-26.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.