Thời điểm Nấm Lùn ăn bánh ngọt xong cũng là lúc Tống Hàng đã ăn cậu từ đầu đến chân, từ trước ra sau một nghìn tám trăm lần. Một người luôn kiêu hãnh vì khả năng tự chủ của mình như Tống Hàng cũng không cách nào khống chế được chim cúc cu bên dưới bắt đầu rục rịch.
Tống Hàng thầm hận chiếc quần bò bó sát mà mình mặc hôm nay, phần hạ bộ phồng to thấy rõ, hơn nữa vì vấn đề không gian nên chim cúc cu đang cương cứng buộc phải bị hãm lại khiến cho hắn có chút đứng ngồi không yên.
Sau khi niệm thần chú thiền định trong im lặng nhiều lần, cuối cùng chim cúc cu cũng có xu hướng mềm xuống.
Nhờ vậy mà khi Tống Hàng đứng lên chào tạm biệt chị gái bán hàng mới không tạo ra tình huống khó xử.
Vừa ra khỏi cửa tiệm, Tống Hàng ngay lập tức kéo Nấm Lùn đi.
“Cậu làm gì mà vội quá vậy?” Nấm Lùn gần như là bị kéo đi, cũng chẳng kịp nhìn xem ven đường có trò gì vui, cậu có hơi mất hứng.
Nghĩ đến chuyện sắp sửa được làm, tâm tư Tống Hàng có chút loạn, hơi thở cũng vì thế mà nặng nề hơn ngày thường vài phần: “Làm chuyện lớn, tối nay tớ sẽ tặng cho cậu một món quà siêu to.”
Vừa nghe có quà, Nấm Lùn vui vẻ ngay: “Quà siêu to gì á?”
Tống Hàn nhận thấy cứ kéo Nấm Lùn đi thì quá chậm cho nên hắn dừng lại, vác Nấm Lùn lên vai, bởi vì cánh tay chạm vào thân thể Nấm Lùn cho nên lúc nói chuyện giọng điệu kiềm chế không được thoáng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-va-nam-lun/247758/quyen-2-chuong-10.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.