Gió đêm hơi lạnh, Lục Ly ôm Nguyễn Nhuyễn ở ven đường chờ Trần Bân.
Trần Bân trở về khách sạn lấy xe, hắn hoàn toàn không có cách với hai vị tổ tông này, Nguyễn Nhuyễn muốn trở về, Lục Ly khẳng định sẽ trở về.
Mà hắn hoàn toàn ngăn lại không được.
Chỉ có thể nhận mệnh quay lại lấy xe, đưa một người một mèo này trở về.
Sau khi ngồi trêи xe, Lục Ly nửa mở cửa kính xe, nhìn cảnh đêm phồn hoa.
Nguyễn Nhuyễn từ sau khi tới đây, ban đêm cũng không có đi ra, hoặc có thể nói là sau khi cô biến thành mèo, liền không biết làm sao để đi ra.
Thỉnh thoảng được Lục Ly ôm ra ngoài, cũng chỉ đi dạo khu buôn bán bên kia một vòng.
Trêи người Nguyễn Nhuyễn, hiện tại mặc quần áo Lục Ly thiết kế cho cô, có vài điều muốn nói, vậy chắc chính là quần áo Lục Ly thiết kế cho cô, cô còn chưa có mặc hết, liền phải biến thành người, về sau sẽ không còn cơ hội mặc nữa.
Ghé vào trêи cửa sổ xe, Nguyễn Nhuyễn nhìn chằm chằm ánh sáng của đèn nê ông lóe lên ngoài cửa xe.
Lúc này không tính là quá muộn, mới hơn bảy giờ, bên đường đèn đường toàn bộ đều sáng lên, ven đường có không ít người đi dạo, có lẽ ăn xong cơm tối ra tản bộ.
Tiếng cười nói, cửa xe mở ra hơn phân nửa, truyền vào trong tai bọn họ.
Lục Ly ngồi ở trêи ghế sau, hai chân Nguyễn Nhuyễn đạp ở trêи đùi Lục Ly, hai chân khác ghé vào trêи cửa xe, tư thế có chút khó coi, cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-va-meo-cua-anh-ay/1805645/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.