Bên này rất an tĩnh, nhưng bên kia tiếng của máy vận chuyển, cùng với giọng nói của người công nhân dần dần truyền tới.
Nước mắt Nguyễn Nhuyễn trực rơi, mặt đất cũng thấm ướt một mảnh nhỏ.
Mèo thật ra thì không có bao nhiêu nước mắt, cô cũng giống như vậy, thời gian cô rơi nước mắt rất ít.
Cho tới nay, cuộc sống của Nguyễn Nhuyễn đều luôn hướng về lạc quan tích cực, rất khi ít có lúc chán chường, ngay cả sau khi cha mẹ qua đời, sau một khoảng thời gian suy sụp tinh thần, cô liền phấn chấn, sau đó, cho dù có bao nhiêu ủy khuất, cô cũng chưa từng khóc qua.
Cho tới hôm nay, thấy ngôi nhà trước kia bị phá bỏ và dời đi, hoàn toàn không tìm được ngôi nhà của mình, trong lòng khó chịu đến cực điểm.
Mặc dù Lục Ly cũng không biết cụ thể chuyện gì xảy ra, có thể nhìn đến mèo của mình như vậy, Lục Ly cũng cảm thấy khó chịu theo, cảm giác đó không nói được nên lời như nhéo ở trong đáy lòng Lục Ly, cảm thấy rất đau.
Sau một hồi, Lục Ly bế Nguyễn Nhuyễn lên, thấp giọng hỏi: “Làm sao vậy, còn không thoải mái sao?”
Nguyễn Nhuyễn không lên tiếng, yên lặng liếc nhìn vị trí bên kia, sau đó đưa móng vuốt ra, bắt lấy ở trêи tay Lục Ly, muốn để cho Lục Ly rời đi.
“Muốn đi về sao?”
“Meo.” Cô nho nhỏ kêu một tiếng.
Lục Ly nhướng mày, xoa xoa đầu cô, nhẹ giọng nói: “Được, chúng ta về nhà.”
Sau khi ôm Nguyễn Nhuyễn lên xe, Lục Ly bởi vì lo lắng cho cảm xúc của Nguyễn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-va-meo-cua-anh-ay/1805636/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.