An tĩnh, Nguyễn Nhuyễn yên lặng nằm trên mặt đất.
Mặc cho ánh sáng mặt trời chiếu ở trên người mình, bộ dáng lười biếng.
Nhưng chỉ có nội tâm của cô mới biết mình có bao nhiêu tức giận.
“Mi lặp lại lần nữa, nhiệm vụ thứ hai của ta là gì?”
Hệ thống mèo chân ngắn nhẹ nhàng bâng quơ nói: “Cắn Lục Ly một cái.”
Nguyễn Nhuyễn nghẹn họng, đầu nhanh chóng suy nghĩ: “Nếu như không cắn thì sao?”
Hệ thống trực tiếp đáp lại cô hai chữ: “Ha hả.”
Nguyễn Nhuyễn: “…” Cô thật sự rất muốn bóp chết cái hệ thống này.
“Lúc nào phải hoàn thành?”
“Trong vòng hôm nay.”
Nguyễn Nhuyễn than thở, khá tốt, còn có thời gian, hôm nay còn sớm, lúc này mới là buổi trưa, còn có thời gian buổi chiều cùng buổi tối.
Nếu như cô nhớ không lầm, thì lúc nãy ở trong xe nghe được, cái chương trình này quay xong buổi chiều liền chính thức đóng máy, đến lúc đó Lục Ly có thể về nhà.
Cô chắc có thể đi theo Lục Ly về nhà chứ.
Đến lúc đó… rồi ‘cắn’ đi.
Con mèo lười biếng nằm ở dưới chậu hoa lớn, phơi nắng, nhìn nhân viên đi tới đi lui làm việc.
Thật ra thì Nguyễn Nhuyễn có chút hoài niệm chính mình lúc còn là người, khi đó rất tự do.
Lúc cô học sơ trung, cha mẹ đều mất, từ lúc đó bắt đầu sống một mình.
Một người vô ưu vô lự, tuy rằng cha mẹ không còn nữa, nhưng vẫn còn bạn bè, nhưng hiện tại cái dạng này, bạn bè của cô đều cho rằng cô đã qua đời.
Cũng không biết, bọn họ bây giờ như
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-va-meo-cua-anh-ay/155201/chuong-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.