Editor: Khương Tuyết Ny.
“Ngượng ngùng, ta còn có việc, phải rời khỏi!”
Vân Lạc nhìn đồng hồ, hôm nay cô muốn gặp một người vô cùng quan trọng, mạt thế sắp đến, cô lo suy nghĩ kế sách mưu sinh đến muốn sứt đầu mẻ trán, nào có thời gian cùng tra nam tiện nữ tán gẫu.
“A kiến! Anh nhìn cô ấy...”
Trong mắt Phương Tuyết Nhu dâng lên một tầng sương mù, trên khuôn mặt nhỏ nhắn tất cả đều là ủy khuất, cắn môi đỏ nói: “Lạc Lạc...Thật..Thật sự xin lỗi ngươi! Ta biết ngươi vẫn còn hận ta lắm...Nhưng...Nhưng là ta thật sự yêu A Kiện, ta không thể mất đi hắn được! Lạc Lạc...Ngươi có thể tha thứ cho ta không?!”
Vân Lạc vẻ mặt hắc tuyến, cô như thế nào lại bị hai cái tiện nhân này quấn lên.
“Ta thật sự có việc nên không có thời gian cùng các ngươi "tâm sự" a!”
“Lạc Lạc…” Phương Tuyết Nhu thút thít rơi nước mắt.
Nói khóc liền khóc được ngay, tuy có chút tài năng diễn xuất nhưng có phải đã nhầm mục tiêu rồi không, ta cũng không phải là gã bạn trai ngu ngốc của ngươi, nước mắt của ngươi hiển nhiên không thể đả động được ta, Vân Lạc trợn trắng mắt.
“Lạc Lạc, cùng em chia tay là anh sai, là anh yêu Tiểu Nhu trước, em không cần oán hận cô ấy, muốn hận liền một người là anh, sự tình này không hề liên quan đến Tiểu Nhu, anh thực xin lỗi em!”
Lý Kiến Nhận nhíu mày nhìn Vân Lạc, thầm nghĩ đã lâu như vậy nhưng cô còn không bỏ xuống được hắn, bất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-tuyet-doi-sung/2399039/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.