Hoa Khâm hơi dừng lại.
Nhìn Thượng Dật Cảnh cố nhịn vẻ mặt buồn nôn, cô chậm rãi câu lên một nụ cười châm chọc: "Thế nào, ghét bỏ sao?"
"Cậu ghét bỏ cũng vô dụng thôi biết không?" Khóe môi Hoa Khâm mỉm cười mang theo một vẻ tà khí, bàn tay còn lại đặt bên hông Thượng Dật Cảnh bóp mấy cái, lúc này mới buông ra.
Sau đó, ánh mắt của cô khôi phục lạnh nhạt, giọng nói từ tính vang lên từ phía trên của Thượng Dật Cảnh: "Nói đi."
"Tên thật của tôi là Thượng Dật Cảnh, lúc chết là hai mươi tám tuổi, là người Cửu Sa... chỉ có vậy." Thượng Dật Cảnh nói xong thì im lặng, tay Hoa Khâm chà xát vào làn da một lát mới dần bỏ ra.
Hoa Khâm nghe thấy Cửu Sa thì dừng lại, rất tốt, thế giới này để cậu ta tới đây... vô cùng thuận tiện.
"Hỏi cậu một lần cuối, lúc cậu xuyên qua, thân thể của cậu có phải đã chết và hạ táng rồi không?"
Nghe vậy Thượng Dật Cảnh kinh ngạc nhìn Hoa Khâm, vừa định nói chuyện, lại bỗng nhiên nghĩ đến cái gì: "Ý anh là, có khả năng tôi và em trai của anh hoán đổi thân thể, vậy bây giờ nó đang ở trong thân thể tôi sao?"
Trong ánh mắt Hoa Khâm là khẳng định, Thượng Dật Cảnh lúc này nói tiếp: "Không có khả năng, lúc đó tôi trúng năm phát súng, còn bị một đao trực tiếp đâm vào tim, không có khả năng sống sót được."
Năm phát súng?
Hoa Khâm nghe đến đây thì lông mày nhíu lại, nhìn Thượng Dật Cảnh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-quoc-dan-thieu-nien-ac-ma-cam-thu-nhe-treu-choc/2101665/chuong-21.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.