Edit: Tử Đằng
Beta: Sỹ Dinh
Đối với những lời này của Diệp Sơ Dương, Mạc Đình Xuyên không chút do dự trợn mắt, nghĩ thầm Diệp Sơ Dương không hổ danh là Diệp Sơ Dương.
Trình độ nói dối không chớp mắt này đúng là không có ai địch nổi.
Mạc Đình Xuyên từ tận đáy lòng bội phục người trước mắt này.
“Trước đó đã nhắc nhở cậu một câu, tuy người yêu của cậu hiện tại ở chỗ này, nhưng cậu cũng không thể vì hắn mà làm chuyện xấu.”
Lúc Mạc Đình Xuyên nói những lời này, sâu kín liếc mắt một cái, ngay sau đó cũng không chờ Diệp Sơ Dương có những phát biểu gì, tiếp tục nói:
“Nghe người yêu của cậu nói, tình cảnh hiện tại của cậu cũng có chút nguy hiểm. Có vấn đề gì thì nói cho chúng tôi biết nhé.”
Nghe vậy Diệp Sơ Dương vội vàng xua xua tay, ý bảo đối phương là cô đã biết.
***
Hai ngày sau đó, ban ngày Diệp Sơ Dương cũng không gặp qua Diệp Tu Bạch vài lần.
Nhưng thật ra, buổi tối ngày hôm sau, người đàn ông nào đó lại trèo cửa sổ vào.
Đối với việc này, Diệp Sơ Dương tỏ vẻ mình đã quen rồi.
Vào lúc ban đêm, Diệp Tu Bạch dựa vào đầu giường, nhìn tên nhóc đang trêu đùa một sinh vật lạ, nghĩ nghĩ vẫn nhắc nhở một câu:
“Ngày mai dù xảy ra chuyện gì cũng đừng nhúng tay vào.”
Giọng nói rơi xuống, động tác trên tay Diệp Sơ Dương hơi ngừng một chút.
Cô đem nhục cầu ném trên vai mình, sau đó hai tay nâng quai hàm, chớp chớp mắt hỏi:
“Chú vì cái gì mà bỗng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-quoc-dan-cuu-thieu-xin-thinh-giao-chu-ut-tong-tai-yeu-khong-nao/1376883/chuong-1015.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.