—
Dù rằng giọng nói của Lê Ứng rất khẽ, thế nhưng bấy giờ trong phòng lại yên ắng, Giang Dục không chắc hai nữ sinh kia có nghe thấy hay không.
Suy cho cùng câu nói này của Lê Ứng có hơi lưu manh, thoắt cái vành tai Giang Dục đã đỏ bừng, cậu đặt một tay dưới cằm anh, dùng âm lượng mà những người khác không thể nghe thấy để mắng: “Lưu manh.”
Lê Ứng có vẻ rất thích xưng hô này, anh nghe vậy còn cong mắt lên cười.
Có điều nếu đã ăn mắng rồi, đương nhiên anh phải sống đúng với cái tên này, nếu không thì sẽ chịu thiệt.
Bờ môi Lê Ứng cọ nhẹ vào má Giang Dục vài lần, thế rồi cái hôn của anh rải xuống từng chút từng chút một, dừng lại bên khóe môi cậu.
Cách hôn của anh có hơi quấn quýt, Giang Dục vội vàng vươn tay che miệng anh lại.
Cũng may mà lúc này có tiếng nói chuyện và tiếng sột soạt vang lên sau lưng, nghe có vẻ như bạn gái của Triệu Văn và Tần Dương đang chuẩn bị đưa hai người bọn họ về khách sạn.
Không ngoài dự đoán, không lâu sau Giang Dục chợt nghe một nữ sinh trong đó hỏi: “Giang Dục, bọn em vẫn chưa đi à? Bạn gái Trần Trình đang trên đường đến đón cậu ấy, cũng sắp đến nơi rồi.”
Trần Trình đã hoàn toàn ngã gục, lúc này hắn đang nằm sấp trên bàn ngủ say sưa.
Giang Dục hiểu được ý đối phương, cậu quay đầu nhìn cô một cái rồi gật đầu nói: “Dạ, lát nữa bọn em đi sau, bọn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cua-chi-gai-yeu-tham-toi/3332095/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.