—
Khoảnh khắc tiếng nói của Lê Ứng dừng lại, Giang Dục cảm thấy hơi thở của mình như nghẹn ứ.
Trong chốc lát, xung quanh im ắng đến mức không phát ra tiếng động, bầu không khí như thể đã ngưng đọng.
Giang Dục cúi gằm mặt, cậu âm thầm trấn an bản thân một lúc lâu, sau đó mới bật ra một tiếng “ừ” còn nhỏ hơn cả tiếng muỗi kêu.
Dường như nhận ra câu trả lời này quá nhẹ, vài giây sau cậu đưa mắt đi nơi khác, nhìn về phía con đường thật dài phủ đầy bóng râm, thẹn thùng nói: “Vậy, vậy mình thử hẹn hò đi.”
Lúc cất lời, giọng cậu còn thoáng run rẩy.
Tuy Lê Ứng đã có một linh tính mỏng manh rằng lần này Giang Dục sẽ chấp nhận mình, nhưng khi chính tai nghe được đáp án, anh vẫn không khỏi cảm thấy sững sờ.
Mùa xuân là một mùa vô cùng đẹp đẽ, đến buổi đêm cũng đẹp đến mức nao lòng, khiến người khác không thể phân biệt rõ hiện thực và hư ảo.
Lê Ứng lẳng lặng ngắm nhìn Giang Dục, người kia thoáng cự nự trong giây lát, sau đó chợt ngước mắt chạm phải ánh nhìn của anh.
Hai người nhìn nhau trong phút chốc, Giang Dục khẽ cụp mắt, cố gom góp can đảm để nói: “Vậy là, bây giờ em có bạn trai rồi phải không?”
Xưng hô ấy phát ra từ môi cậu quá đỗi mê hoặc, ánh mắt Lê Ứng dịu lại, anh ngắm cậu trong giây lát, bờ môi cong lên, chợt nhẹ giọng nói: “Ừ, em có bạn trai, anh cũng có rồi.”
Giang Dục thoắt
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cua-chi-gai-yeu-tham-toi/3332093/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.