Lần này thì kết thúc thật rồi, tạm biệt tiểu Lăng, tạm biệt các tiểu công. Chúc Lăng Lăng và Ngạn Ngạn hạnh phúc mãi mãi ;)
———–
– PHIÊN NGOẠI: THỈNH GỌI TÔI LÀ PHIÊN NGOẠI QUÂN –
Hạ Viêm, anh thực sự là đủ rồi đấy (thực sự là đủ rồi đấy)
Hạ Viêm (duỗi người): Hạ Lăng mau tới đây nhìn xem đoạn video này.
Hạ Lăng (thần tình nghi hoặc):?
[Hạ Dật (cười tủm tỉm): Đã lâu không thấy, con mèo con.
Cố Lẫm (đè thấp vành nón): Lần này sẽ không lại để cho anh chạy thoát.
Hạ Dật (thừa dịp Cố Lẫm không chú ý liền giật lấy mũ của đối phương): Trong từ điển của ta chưa bao giờ có từ trốn nha.
Cố Lẫm (giận): Mau đem mũ trả lại cho tôi!
Hạ Dật (rất nhanh đem chiếc mũ đội lên trên đầu của mình, xoay người bỏ chạy, đợi cho tới khi chạy cách xa Cố Lẫm rồi mới lè lưỡi): Cậu có bản lĩnh thì tới lấy nha.]
Hạ Lăng đang vây xem video do Hạ Viêm tự chế ra để bôi xấu đại ca nhà mình: …
# ngu xuẩn như vậy tuyệt đối không phải là ông anh trai bị bệnh thần kinh kia của tôi #
# Nhị ca, phiền anh thời điểm lần tới bôi xấu đại ca thì cũng phải bôi xấu làm sao cho giống một chút! OCC tới mức quả thực không dám nhìn thẳng như vậy, thật sự là quá đủ rồi #
….
Câu chuyện về mũ bản thể (Hạ Dật x Cố Lẫm)
Hạ Dật (lại một lần nữa thuận lợi đem chiếc mũ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176614/chuong-83.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.