Nếu không phải Phó Hàn nhắc tới, Hạ Lăng thực sự đúng là không nhớ rõ về chuyện ông chủ của khu trò chơi kia đã tặng quà cho bọn họ. Bất quá lúc ấy Hạ Lăng đối với món quà này cũng không ôm bao nhiêu hứng thú, cho nên liền trực tiếp đưa cho Phó Hàn cầm, ở trong rốt cuộc là chứa cái gì, hắn cũng không quá rõ ràng. Hiện tại Phó Hàn chủ động nói ra, lại khiến cho Hạ Lăng có chút nghi hoặc: “Món quà kia tôi có nhớ, nhưng mà bên trong có thứ gì đó rất quan trọng sao?”
Nếu không quan trọng, Phó Hàn đâu cần phải nhắc tới làm gì.
Sau đó Hạ Lăng liền thấy Phó Hàn từ trong balo lấy ra một chiếc hộp nhỏ màu nâu, bên trên hộp trơn nhẵn không có gì, nhưng mà dựa vào trí nhớ của bản thân, Hạ Lăng liền lập tức nhận ra đây là món quà mà ông chủ của khu trò chơi kia đã tặng cho hai người bọn họ. Chiếc hộp đại khái chỉ lớn bằng một nửa bàn tay của Phó Hàn, dựa theo thể tích của chiếc hộp này, hẳn là bên trong chứa thứ đồ gì đó nhỏ như linh kiện các thứ linh tinh gì đó.
Bất quá cụ thể là cái gì, thì Hạ Lăng thật sự không đoán ra được. Phó Hàn đem chiếc hộp để tới trước mặt của Hạ Lăng, cũng không có ngay lập tức mở hộp ra như Hạ Lăng tưởng, mà lại mang theo chút hỏi một đằng trả lời một nẻo: “Trước kia tôi vẫn coi cậu là nhân cách thứ hai của [Hạ Lăng], nhưng mà xem tình huống hiện
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176562/chuong-61.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.