Hạ Lăng liền cứ như vậy ngơ ngác đứng ở một chỗ, trong đầu trống rỗng, duy nhất quanh quẩn trong đầu, chỉ có một câu nói kia của Tô Vũ: “Anh rất nhớ em.”
Nói hắn không nhớ Tô Vũ là nói dối, hệ thống mặc dù ở trước kia đã xóa đi tình cảm của hắn đối với Tô Vũ, nhưng mà cũng không có hủy diệt toàn bộ trí nhớ của hắn. Nói cách khác, trong lòng của hắn thủy chung vẫn luôn nhớ rõ mỗi một mục tiêu công lược mà mình từng công lược qua. Chỉ là thời điểm rời đi, bộ dạng điên cuồng kia của Tô Vũ, hắn hiện tại vẫn không thể quên được.
Không biết hiện tại phải đối mặt với Tô Vũ như thế nào, Hạ Lăng chỉ có thể chậm rãi đi tới trước, chủ động ôm lấy y.
“Tô Vũ, thực xin lỗi.”
….
Tô Vũ không hỏi Hạ Lăng vì cái gì lại đột nhiên biến mất không thấy, cũng không có hỏi Hạ Lăng trong ba năm nay rốt cuộc đi nơi nào. Y chỉ như vậy, lẳng lẳng ôm lấy Hạ Lăng, sau đó hôn lên môi của hắn. Độ ấm từ trên môi truyền tới, khiến cho Tô Vũ hiểu được lần này không phải là một giấc mơ nữa, Hạ Lăng thực sự đã trở lại.
Y không cần phải tiếp tục tìm kiếm, có thể lại một lần nữa đem Hạ Lăng ôm vào trong ***g ngực, đây là chuyện tình hạnh phúc nhất trong ba năm qua của y. Hắn rời đi rồi, không nói một tiếng, đi nơi nào cũng không ai biết. Nhưng mà hiện tại Hạ Lăng đã trở về tìm y,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176539/chuong-49.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.