Thời điểm Tô Vũ vẫn còn đang chìm trong giấc mơ, lại một lần nữa mộng thấy cảnh tượng Hạ Lăng rời đi. Y điên cuồng muốn bắt lấy Hạ Lăng, nhưng mà vẫn như những lần trước, khi y vươn tay về phía trước liền trực tiếp xuyên thấu qua cơ thể của Hạ Lăng. Cái này tựa như một cơn ác mộng vô hạn tuần hoàn, Tô Vũ chỉ có thể trơ mắt nhìn thấy Hạ Lăng từng chút một biến mất trong ***g ngực của chính mình.
Cỡ nào châm chọc, Hạ Lăng lại một lần nữa rời đi, từ bên người của y, sau đó y lại một lần nữa bắt đầu tìm kiếm tung tích của Hạ Lăng. Vốn tưởng rằng sẽ giống như trước có thể ở trong mơ gặp lại, nhưng y tìm khắp mọi nơi vẫn không tìm được thân ảnh của Hạ Lăng. Nhưng đúng lúc này, nội dung giấc mộng liền thay đổi. Trước mắt xuất hiện một bóng người mơ hồ, Tô Vũ không nhìn thấy rõ mặt của đối phương, nhưng mà trong đáy lòng có một thanh âm đang không ngừng kêu gào nói cho y biết, người kia chính là Hạ Lăng.
“Hạ Lăng, là em, đúng không…” Có vài người chính là như vậy, ở thời điểm mất đi người quan trọng nhất, bọn họ sẽ liều mạng tìm kiếm, nhưng mà tìm mãi không thấy được tung tích của đối phương. Tới một ngày nào đó, nguyện vọng của bọn họ được thực hiện, mặc kệ là cảnh trong mơ cũng tốt, hay là trong hiện thực cũng thế, bọn họ sẽ trong nháy mắt liền ngây ngốc, sau đó bắt đầu hoài nghi bản thân có phải hay không đã thực
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176535/chuong-47.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.