Đối với loại người không có khái niệm gì về tiền bạc như Giang Mục, đánh vỡ một cái đĩa phải bồi thường một trăm vạn, quả thực là một hành vi trả thù ác liệt. Hạ Lăng tỏ vẻ căn bản không đáng để ý tới.
Nhưng mà Giang Mục bản thân sẽ không nghĩ như vậy. Có thể túm chặt khiến cho tên lang băm này vì bản thân công tác miễn phí gần hai năm, nói thế nào thì cũng thấy được đây là một phẩm chất đáng quý. Y rất giữ lời, từ ngày hôm đó trở về sau liền không trả tiền lương cho Hạ Lăng nữa. Đối với việc gặp phải một người bệnh mà ngay cả tiền chữa trị cũng không chịu trả, Hạ Lăng cũng bị say.
Nghĩ tới bản thân đại khái không có khả năng ở lại trên thế giới này quá thời gian một năm, liền vì tiền lương bị nuốt mất này mà cảm thấy vô cùng đau lòng. Bất quá như vậy cũng tốt, hắn nhiều tiền như vậy để lại ở trên thế giới này cũng không có bao nhiêu tác dụng. Hiện tại đã có chỗ ở lại có đồ ăn miễn phí cùng với nhiệm vụ sắp hoàn thành tiến độ, thật sự không biết nên tiêu tiền vào nơi nào.
Nếu thực sự muốn tiêu tiền, đơn giản chỉ là lấy tiền đi mua một ít đồ ăn vặt. Nghĩ tới một trăm năm mươi vạn một tháng tiền lương kia, một tháng ba mươi ngày, mỗi ngày hắn phải ăn hết được năm vạn đồng tiền đồ ăn vặt thì mới có thể cam đoan rằng bản thân sử dụng hết sạch tiền lương sau khi rời khỏi thế
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176529/chuong-44.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.