Khoảng cách thời gian lần đầu tiên Hạ Lăng nhìn thấy Tiêu Lạc phát bệnh đã qua năm giờ, Tiêu Lạc sau khi uống thuốc xong liền tựa như rơi vào giấc ngủ vĩnh hằng, cả người im lặng tới đáng sợ, sắc mặt tái nhợt. Khiến cho người ta sinh ra một loại cảm giác tại giây tiếp theo, hơi thở mỏng manh kia sẽ bị chặt đứt.
Không biết đám người kia cho Tiêu Lạc uống loại thuốc gì, có thể là loại thuốc an thần linh tinh gì đó, nghe nói sau khi uống xong có thể duy trì được một đoạn thời gian sẽ không bị phát bệnh. Mà tại một ngày trước khi hắn tới bệnh viện tâm thần này, Tiêu Lạc vừa mới bị bệnh. Canh giữ năm giờ ở bên người Tiêu Lạc không nhúc nhích, Hạ Lăng cảm thấy bản thân rất nhanh sẽ ngất đi.
Trên thực tế hắn cũng cứ như vậy mơ mơ màng màng buông xuống ý thức, thời điểm sắp ngủ lại mạnh mẽ ngẩng đầu lên. Cố nén vài giây, liền tiếp tục giống như trước, mi mắt sụp xuống.
Thời điểm Tiêu Lạc tỉnh lại liền phát hiện ra Hạ Lăng đang ghé vào trên chiếc chăn đắp trước ngực mình, bộ dáng muốn ngủ lại cố gắng nén lại. Vươn tay xoa xoa cái đầu của Hạ Lăng, khi thấy vết thương trên cánh tay của chính mình cùng với vết máu trên chi trước của Hạ Lăng, thần sắc của y đột nhiên sầm xuống.
Quả nhiên vẫn là rất miễn cưỡng sao. Nghĩ tới bản thân mình sau khi nuôi dưỡng một con thú nhỏ sẽ hạn chế tối đa lần phát bệnh, nhưng xem ra cũng là
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176504/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.