Diệp Thừa nhận ra ánh mắt của Hạ Lăng, quay đầu nhìn về phía Hạ Lăng đang xuất thần nhìn mình, khóe miệng gợi lên một cái độ cung nho nhỏ. Vươn cặp tay thon dài sạch sẽ kia, sờ sờ đầu của Hạ Lăng. Cảm nhận được thứ cực kỳ mềm mại truyền tới trong lòng bàn tay, thực sự so với trong tưởng tượng của y tốt hơn nhiều lắm, khiến cho Diệp Thừa có một loại cảm giác đang dưỡng mèo con chó con mấy loại động vật linh tinh hay nuôi ở trong nhà.
“Cậu làm sao vậy? Nhìn qua có tâm sự.”
Hạ Lăng lúc này mới ý thức được bản thân mới nhìn Diệp Thừa tới xuất thần, có chút xấu hổ lắc lắc đầu. Bất quá suy nghĩ tới Diệp Thừa cái loại nam thần này, nếu bạn không nói liền cho bạn độ hảo cảm rất ít, hắn vẫn khua khua tay, “Bởi vì tại tiểu thuyết, gần đây đại đại không có chương mới, cảm thấy rất kỳ quái.”
“A…” Diệp Thừa nhìn thấy ánh mắt của Hạ Lăng có chút kỳ quái, ngữ khí cũng hơi hơi lựa chọn vài phần, “Cậu xem tiểu thuyết?”
Hạ Lăng mặt đỏ lên: “Như thế nào, không thể a?”
Diệp Thừa dừng một chút, hồi lâu mới nói: “Còn chưa có nói không thể.”
Nam thần, kỳ thực anh là loại hình phúc hắc đúng không? Anh không cần phải nói, tôi đã đoán được! Anh cũng không cần ngụy biện làm gì!
Hạ Lăng vì dời đi lực chú ý của Diệp Thừa, lột một quả quýt đưa tới bên miệng của Diệp Thừa. Lại nói tiếp, quả quýt này hương vị rất tốt, tuy
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/nam-than-cong-luoc-he-thong/2176448/chuong-13.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.